Feeds:
Bài viết
Phản hồi

Tập tục xông đất đầu năm xuất phát từ mong mỏi có thể đón nhận được nhiều may mắn, thuận lợi, vui vẻ trong suốt một năm. Thời gian xông nhà tốt nhất vào buổi sáng mùng một tết. Người đi xông đất, ngoài những lời cầu chúc tốt đẹp dành cho gia chủ còn phải ăn mặc thật đẹp và mang theo một chút quà tết.

Người đi xông đất, ngoài những lời cầu chúc tốt đẹp dành cho gia chủ còn phải ăn mặc thật đẹp và mang theo một chút quà tết. Ảnh: Sơn Nghĩa

Quà ở đây không nhất thiết quý giá, nhiều hay ít, mà mang tính tượng trưng như một chai rượu tết, một gói trà ngon… Xông đất có thể đi kèm với mừng tuổi bằng tiền, chủ yếu là cho trẻ nhỏ. Sau đó chủ nhà cũng hoan hỉ chúc tụng lại vị khách xông nhà và thết đãi một vài món ăn hay thức uống. Tuy nhiên, những lo lắng e ngại về việc kỵ tuổi, xung khắc khiến nhiều người sợ đi xông đất và nhiều gia đình cũng “tìm mỏi mắt không ra” ai để xông đất cho nhà mình. Hiện nay, dịch vụ xông đất ra đời do có cung nên có cầu, tuy nhiên xét về toàn diện thì có nhiều vấn đề đáng bàn.

Thứ nhất: về mặt tính toán kết hợp âm dương, ngũ hành, can chi, tam hợp, tứ hành xung… thì hầu như khó có thể chọn được người nào có tuổi xông đất lý tưởng. Vì người đó có thể hợp tuổi với gia chủ nhưng tết năm nay lại là năm xung, tháng hạn của cá nhân người đó, hoặc người đó không biết trong năm nay có kiêng cữ gì không. Ví dụ gia đình vừa có tang, bản thân họ gặp những khó khăn, hay nói theo kiểu dân gian là “nặng vía” hay không. Nếu chỉ xét thuần tuý yếu tố chọn người có “tuổi tốt, tuổi hợp” thì e rằng quá sơ sài và chưa xem xét thấu đáo. Còn nếu chỉ xem như xông đất “cho vui vẻ, không cần kiêng cữ thái quá” thì lại càng mâu thuẫn, giống như dùng nhang điện thay cho nhang thật, chỉ thấy đỏ đỏ là an tâm mà không cần khói hương thành kính gì cả (ít nhất là trong mấy ngày lễ tết) hay sao?

Thứ hai: về mặt thực tế, dẫu có chọn được người “tương đối” hợp tuổi thì đó lại là người xa lạ, người đi làm dịch vụ, người chỉ có một thông số là “năm sinh hợp tuổi” mà thôi, còn những thông tin cá nhân khác (tính tình, quá trình sống, tố chất riêng…) của người đó thì gia chủ đều không biết gì cả. Mời một người xa lạ như vậy đến nhà mình vào giờ khắc quan trọng đầu năm hầu như đi ngược lại với tập tục xông đất và những kiêng kỵ của văn hoá truyền thống Việt Nam. Bao đời nay dân ta đều giữ gìn nếp sum họp gia đình, ngày tết có nhiều ăn nhiều, có ít ăn ít, quan trọng là nhà cửa sạch sẽ, vui vẻ, ấm cúng. Tôi khó có thể tưởng tượng là gia đình mình chỉ vì những mong mỏi làm ăn phát đạt, an khang thịnh vượng mà lại có thể đón giao thừa trong tâm trạng chờ đợi một người nào đó đi làm dịch vụ sẽ đến xông đất. Có “phú quý” đến mức nào thì cũng không cần phải “sinh lễ nghĩa” theo cách như vậy. Tại sao không là một người bạn, người thân mà ta mong mỏi được gặp? Có thể ai đó sẽ phản đối: vậy dịch vụ ông già Noel tặng quà thì sao? Xin thưa, đó là những dịch vụ mới phát sinh thời gian gần đây do hội nhập với văn hoá Tây phương, như một chút vui vẻ cho các em bé trong dịp Giáng sinh, và bản chất ý nghĩa trao quà của ông già Noel khác với xông đất. Vì người ta không trách ông già Noel nếu như em bé đó cả năm học kém hoặc bệnh tật, nhưng người ta lại rất mong mỏi bản thân và gia đình mình gặp may mắn bởi một tuổi xông đất đầu năm tốt lành.

“Muốn chọn một người xông đất tốt cho mình thì người đó nên là người mà bạn cảm thấy sung sướng khi đón họ, bất kể tuổi nào!”Nhà nghiên cứu Nguyễn Phúc Giác Hải

Thứ ba: chọn người xông đất với nhà ở, hay người mở hàng với doanh nghiệp thì mục đích cao nhất cũng là mong được sự khởi đầu thuận lợi cho một năm mới. Những bi hài quanh chuyện xông đất mở hàng vẫn luôn được nghe thấy, kiểu như một con mèo đi lạc, một cậu bé hàng xóm vô tình chạy sang chơi cũng bị tính là xông đất, là mở hàng, khiến gia chủ nơm nớp lo sợ hoặc thất vọng tràn trề. Xét về khía cạnh văn hoá ứng xử, phải chăng chúng ta đang thiếu vắng niềm tin vào bản thân, vào một cuộc sống tươi đẹp vững bền nên phải cậy nhờ vào các yếu tố mang nhiều kiêng cữ mê tín như có ngoại hình hay ăn mặc, giọng nói, tính tình… mà ta không thích thì sao? Đó là chưa kể đến việc giấy chứng minh nhân dân chưa chắc đã thể hiện đúng tuổi thật của người xông đất (vì lý do lịch sử, thất lạc giấy tờ gốc, làm khai sinh muộn), rồi tuổi theo năm dương lịch khác âm lịch… mặt khác những chuyện kẹt xe, trục trặc khi đi lại, làm người xông đất đến muộn (rất dễ xảy ra khi giao thừa) thì dù có bắt đền bao nhiêu tiền cũng không bớt đi nỗi lo “cả năm bị xui” trong lòng khách hàng – gia chủ.

Tóm lại, mỗi gia đình hoàn toàn có thể tạo ra những nghi thức ngày tết cho mình (trong đó có việc xông đất) sao cho phù hợp hoàn cảnh, sức khoẻ, thói quen, sở thích… và không gây ảnh hưởng cũng như phải cậy nhờ hoặc lệ thuộc gì vào người khác cả. Như ý của nhà nghiên cứu Nguyễn Vinh Phúc: Thời xưa chỉ có hai cách chọn người tốt vía xông đất ngày đầu năm. Kẻ làm quan, người có học chọn người xông đất sao cho hợp tuổi với mình. Người xông đất phải là đàn ông trụ cột trong gia đình. Đối với người dân lao động thì đơn giản hơn: người được chọn xông đất phải khoẻ mạnh, tốt tính, và gia cảnh khấm khá, hoà thuận, thế là đủ.

ThS. KTS Hà Anh Tuấn

Lê Ngọc Dũng

Tranh Picasso

Đem tình lên chảo mà chiên
bỏ thêm tí mỡ buồn riêng sao đành
Sợ rằng mặn quá thêm chanh
e chua dặm mắm thiếu hành kho lâu
Bàn tay tôi gãi mụn sầu
duyên người môi đã cau trầu phù du
Mang về phiến đá nghìn thu
treo trong ngực nhớ mù mù phu thê
Một mai lạc giữa u mê
gót chân em có nghiêng về phố xưa
Ngậm ngùi con mắt ai đưa
Ngày qua tóc đã theo mưa bạc rồi
Còn chăng rượu rót đầy vơi
đùa cay cợt đắng ngàn khơi số phần
Mệt nhoài với cuộc phù vân
tôi về pha nước mắm gừng chấm rau
Rau này xanh chỉ một màu
màu em giận cỏ qua cầu lãng quên.

Từ xưa, hổ đã đi vào văn thơ rất nhiều, đặc biệt là những câu ca dao, thành ngữ – tục ngữ. Sau đây là một số câu thường gặp:

1. Hổ phụ sinh hổ tử:
Tương đương với thành ngữ “cha nào con nấy” để chỉ con cũng có tài giống cha, giữ được truyền thống gia đình.

*
* *


2. Dưỡng hổ di họa:
Tương đương với thành ngữ “nuôi ong tay áo” “nuôi khỉ dòm nhà”, để chỉ nuôi cọp trong nhà, khi cọp lớn không đề phòng, cọp phản bội gây hại cho chủ.

*
* *

3. Mãnh hổ nan địch quần hổ:
Mãnh hổ tuy sức mạnh vô song nhưng không thắng nổi bầy chồn đông. Nếu quần hổ cùng hùa đánh thì cọp không sao đỡ nổi. Thuật ngữ trên ám chỉ sức mạnh của sự đoàn kết tất thắng kẻ đơn độc lẻ loi cho dù kẻ đó có tài, có sức mạnh đến đâu.

*
* *

4. Điệu hổ ly sơn:
Núi rừng là nơi cư trú an toàn và là địa bàn cọp mặc sức thao túng hoành hành. Đem cọp cách ly khỏi núi rừng đem về nơi đồng bằng sẽ bị lúng túng khó khăn, không hậu thuẫn để bị sa hầm sẩy hang.

*
* *

5. Hổ đội lốt thầy tu:
Ám chỉ kẻ thiếu chân thật khoác áo người tu hành làm điều bạo ngược, độc ác, tương đương với câu: “miệng nam mô, bụng một bồ dao găm”. Ý nói kẻ độc ác nhưng hay nói lời đạo đức để lừa dối.

*
* *

6. Họa hổ, họa bì, nan họa cốt / Tri nhân tri diện bất tri tâm:
Vẽ hổ, vẽ da hổ, xương khó vẽ / Biết người, biết mặt, khó biết lòng! Thuật ngữ này nói lên, nếu chỉ nhìn cốt cách bề ngoài, khó biết được lòng dạ bên trong.

*
* *

7. Cáo mượn oai hùm:
Do truyện ngụ ngôn Hồ ly giả Hồ uy. Hổ là chúa sơn lâm, đi đến đâu muôn thú đều khiếp oai. Một hôm, hổ bắt được Hồ ly toan ăn thịt. Hồ ly dọa hổ: “Chạm đến ta là phạm thượng! Nếu không tin, theo ta coi ai là chúa sơn lâm. Tôi đi tới đâu muôn thú đều cúi đầu sợ uy. Tôi đi trước anh đi sau sẽ rõ”. Hổ tin lời Hồ ly, đi một vòng khu rừng. Đến đâu muôn thú đều hoảng sợ bỏ trốn. Hổ không biết chúng sợ mình, lại nghĩ chúng sợ Hồ ly. Thế là Hồ ly thoát chết.

*
* *

8. Hùm chết để da, người ta chết để tiếng:
Da cọp rất quý hiếm, người xưa dùng làm trang phục, cho các tướng hoặc để trang trí trong dinh thự. Vì vậy, nếu như con hổ chết còn để lại tấm da quí thì con người khi chết đi làm sao để lại danh tiếng của mình.

*
* *

9. Thả cọp về rừng:
Chỉ hành vi vô tình tiếp tay cho kẻ ác.

*
* *

10. Vuốt râu hùm, xỉa răng cọp:
Hành động liều mạng. Gặp cọp đã là nguy cơ mà còn dám liều mạng vuốt râu, xỉa răng cọp, không khác nào coi thường mạng sống…

*
* *

11. “Ban trư ngật hổ”:
Giả làm con heo để ăn thịt con hổ. (Mời bạn vào đây xem một số kiểu “Ban trư ngật hổ” trong… tình yêu).

*
* *

12. Ngoài ra, cọp cũng còn đi vào ca dao, tục ngữ của dân gian:
Nam thực như hổ, nữ thực như miêu; Cọp Khánh Hòa, ma Bình Định; Cọp dữ không ăn thịt con; Dữ như cọp cái; Nanh hùm, nọc rắn; Hai cọp không sống một rừng; Không vào hang cọp làm sao bắt được cọp; Đã lỡ leo lên lưng cọp; Tửu nhập tâm như hổ nhập lâm; Hổ ly sơn hổ bại; Hổ lạc bình nguyên bị khuyển khi; Trục Hổ Thôn Lang; Ky cóp cho cọp nó ăn, Cọp Bảo Hà, ma Trái Hút…

Con cá mập vừa được ngư dân Phú Yên bắt, mấy ngày qua đã là chuyện “hot” trên các phương tiện thông tin đại chúng. Và cả trong dân chúng. Sau mấy vụ cá mập cắn người tắm biển ở bãi biển Qui Nhơn, người ta đã tưởng con “cá mập Phú Yên” này là thủ phạm. Nhưng, tiếc thay, không phải.

Con cá này dài đến 5m, phần đuôi rộng 1 sải tay Bắt được cá mập dài 5m ở biển Việt Nam

Vì thế, trước hết là ngư dân do tình cờ bắt được con cá mập này chịu thiệt. Đã đành, với thuyền nhỏ lưới nhỏ, họ chưa bao giờ có “tham vọng” săn bắt cá mập ngoài biển cả, mà chỉ đi đánh bắt những con cá nhỏ lằng nhằng. Chẳng may, hay là may cho họ, con cá mập “thứ dữ” nặng 1 tấn tự chui vào lưới của họ. Cứ như chuyện cổ tích.

Nhưng đây là chuyện cổ tích không có hậu, mà chỉ là chuyện “hậu cá mập”. Vì, do con cá mập này được xác định không phải là thủ phạm trực tiếp cắn người tắm biển ở Qui Nhơn, nên TP Qui Nhơn không thưởng cho ngư dân Phú Yên như đã hứa. Tỉnh Phú Yên thì cho đây là chuyện… thường ngày, ngư dân thì phải đánh bắt được cá, kể cả cá to, có gì đâu mà ầm ĩ, nên không mấy quan tâm.

Các nhà hải dương học, các cơ quan nghiên cứu khoa học chuyên về cá thì rất háo hức trước sự kiện này. Vì một con cá mập được bắt còn “nguyên đai nguyên kiện” là chuyện rất hiếm. Và tiêu bản này thực sự quý cho nghiên cứu khoa học. Nhưng, để có được “tiêu bản cá mập” thì, đầu tiên là… tiền đâu? Với các nhà khoa học, kể cả với cơ quan nghiên cứu khoa học, thì tiền tuy không hiếm như… cá mập, nhưng cũng không hề dễ xin, dễ kiếm.

Nhưng do quá muốn có con cá mập này, phía khoa học đã vận động tiền, và… trả giá trực tiếp với ngư dân. Do tiền ít, nên treo qua trả lại, tới lúc hai bên đồng ý “ký hợp đồng mua bán” thì con cá mập đã… mất hàm răng. Có lẽ, một số “đại gia” nào đó đã vào cuộc đòi mua “răng cá mập” – như kiểu răng cọp – để đeo… xả xui, và những ngư dân nghèo thấy được giá đã… bẻ răng cá mập. Bán.

Mất hàm răng, thì “tiêu bản cá mập” không còn giá trị nữa, nên bên khoa học không mua, dù tiếc đứt ruột. Còn bên bán, thì do không bán được “trọn gói”(nghe nói giá thỏa thuận là 50 triệu đồng) nên ngư dân đã xẻ thịt cá mập bán… lẻ. Ngặt vì, tiếng đồn ngoài chợ rằng đây không phải cá mập, mà là “cá ông”, nên thịt cá mập không ai dám mua.

Cuối cùng, những “ngư ông” nghèo khổ trong truyện cổ tích kia chỉ còn bán được… hàm răng và vi cá mập. Một số tiền không đáng kể, nếu tính họ đã khó nhọc và vui mừng thế nào khi bắt được con cá mập “xưa nay hiếm” này.

Vô ưu nhất trong chuyện này có lẽ là… chính quyền, vì không có cơ quan nào chính thức có động thái gì trước “sự kiện cá mập” mà ai cũng biết và nhiều người quan tâm đến thế. Rốt cuộc, có hai người thua thiệt nhất, cô đơn nhất là nhà khoa học và ngư dân. Một đằng không đủ tiền mua “nguyên con” để nghiên cứu. Một đằng thì xẻ ra không bán được, mà để “trọn gói” càng không biết để làm gì. Trong khi lưới rách thuyền hư, Tết nhất lại sầm sầm kéo đến.

Thanh Thảo

Các món ăn ngày Tết thường phải hâm đi hâm lại hoặc lưu giữ lâu ngày hoặc được chế biến sẵn nên rất cần phải lưu ý để tránh chất độc hại đi vào cơ thể

Vào những ngày Tết, chúng ta thường gặp các món ăn như tôm khô, củ kiệu, dưa món, thịt muối, lạp xưởng, bánh chưng, bánh tét, thịt kho tàu… Tất nhiên đó là các món ăn ngon, là thực phẩm thiết yếu mang đậm hương vị ngày Xuân. Tuy nhiên, những món ăn này thường phải hâm đi hâm lại hoặc lưu giữ lâu ngày, được chế biến sẵn nên rất cần phải lưu ý để tránh không tạo đường cho các chất độc hại vô tình đi vào cơ thể.


Bánh chưng rất tốt cho sức khỏe nhưng không nên sử dụng khi đã bị mốc. Ảnh: C.T.V

Bánh chưng, bánh tét không nên để lâu
Bánh chưng, bánh tét thường được trưng bày trên bàn thờ cùng với mâm ngũ quả vừa để trang trí vừa tạo không khí Tết. Chính vì thói quen đó mà bánh chưng, bánh tét ít được ăn sớm. Cũng có nhiều trường hợp phải để lâu là vì có người thân sau Tết đi xa, con cái quay lại trường học… nên phải để dành làm quà. Rất nhiều trường hợp sau đó, khi bóc bánh để ăn thì bánh đã mốc. Thấy bánh chỉ mốc lớp bên ngoài hoặc mốc một góc thôi mà vứt cả cái bánh thì tiếc nên nhiều người cắt bỏ lớp ngoài bị mốc hoặc phần bị mốc, phần còn lại được đem chiên. Ăn như vậy thật tai hại, bởi độc tố aflatoxin từ nấm mốc đã ngấm vào cả bánh và đặc biệt nó không bị phân hủy ở nhiệt độ cao khi chiên nên sẽ đi vào tận gan, dạ dày và là mầm mống gây ung thư tại đó.
Tôm khô: Luộc, phơi nắng mới ăn
Món ngon thứ hai luôn có trong thực đơn ngày Tết của các bà nội trợ là tôm khô, củ kiệu, dưa món. Trước hết, cần biết rằng trong tôm khô có chứa chất sinh ung thư là dimethylnitrosamine. Để loại bỏ bớt chất này, cần phải luộc qua nước sôi, sau đó vớt tôm ra phơi nắng khoảng 6 giờ rồi mới được ăn.
Đối với củ kiệu, dưa món có hai điều cần nhớ: Thứ nhất, nên tự muối vì mua ở ngoài chợ, nhất là của các cơ sở chế biến nhỏ lẻ, hầu hết đều cho thêm hóa chất tẩy trắng và chất bảo quản nên có khả năng gây ung thư; thứ hai, không được ăn khi thấy những thứ này đã nổi váng mốc trên bề mặt vì rất có thể chúng đã bị nhiễm phải nấm aspergilus flavor tiết ra độc tố aflatoxin, sẽ gây ung thư đường tiêu hóa.
Ăn cam, chanh trước lúc ăn thịt muối
Món tiếp theo cần biết là thịt muối, lạp xưởng. Những món này luôn được bảo quản bằng muối nitrat, nitric (diêm tiêu). Muối nitrat, nitric cùng những sản phẩm phân hủy của nó có khả năng kết hợp với một số chất trong cơ thể tạo ra nitrosamin là chất có thể gây ung thư thực quản, bao tử hay ung thư gan.
Để ngăn quá trình tạo chất sinh ung thư, cần tạo phản ứng trung hòa hai loại muối này bằng cách dùng axít ascorbic (vitamin C). Do đó, trước và sau khi ăn thịt muối, lạp xưởng cần bổ sung thực phẩm nhiều sinh tố C như cam, chanh, xơ ri sẽ tránh tạo ra độc chất.
Thịt kho tàu không nên hâm đi hâm lại
Món thịt kho tàu được mọi người quan niệm để lâu không sao nên cứ từ từ mỗi ngày ăn một chút, có khi nồi thịt kho tàu để đến mười mấy ngày. Điều này rất nguy hiểm vì nấm mốc gây độc rất thích môi trường giàu chất béo như thịt kho tàu và sẽ nằm trong đó chực chờ gây bệnh. Nếu kho thịt bằng nước dừa thì càng tạo điều kiện cho nấm mốc phát triển nhanh hơn. Vì những lý do đó nên thịt kho tàu cũng cần ăn hết càng sớm càng tốt và phải bảo quản thật tốt. Đặc biệt là  không “tự cấy” vi khuẩn vào nồi thịt kho tàu do việc sử dụng muỗng dơ hoặc để thịt kho tàu ngoài môi trường ẩm thấp.

Thực phẩm có tác dụng ngăn ngừa ung thư
Trong ngày Tết, nếu màu đỏ là màu tượng trưng cho sự may mắn, hạnh phúc, cho niềm vui và sự mạnh khỏe thì cũng chính nó sẽ mang lại sự an lành cho con người nếu chúng ta biết sử dụng những loại trái cây có ruột màu đỏ như dưa hấu, cà chua. Những loại trái cây này có chứa lycopene là một chất chống ôxy hóa mạnh và ngăn ngừa được sự phát triển của tế bào ung thư. Vì thế, trong khẩu phần ngày Tết nên có dưa hấu và cà chua với mục đích vừa để tiếp cận màu đỏ may mắn, hạnh phúc của thiên nhiên ban tặng vừa để hấp thu dưỡng chất ngừa ung thư. Như thế thì còn gì tuyệt vời hơn!

Bác sĩ NGUYỄN TẤN HƯNG (Bệnh viện Y học Cổ truyền TPHCM)

Sáng 25 tết bạn Trần Lý Anh cựu học sinh lớp B5,được thông báo có trang web cuongdequynhon,diễn đàn học sinh Cường Để niên khóa 68/75.Ngay trong ngày bạn đã có email phản hồi và gửi tặng các bạn tấm hình chụp chung giữa Lê Xuân Hòe, Hà Quang Phúc,Nguyễn Quốc Việt và Trần Lý Anh tại Sydney nhân chuyến đi công tác của bạn Lê Xuân Hòe.Các bạn xem thử mặt mũi của các bạn sau hơn 30 năm có gì thay đổi không?

Năm mới thân chúc các bạn nhiều nhiều niềm vui,nhiều nhiều may mắn và nhiều nhiều..thật nhiều

Không đâu như Bình Định, từ nhiều năm nay, cứ mỗi độ Xuân về, người đi qua vùng đất này lại càng thêm náo nức bởi sắc mai tràn ngập như giục giã: Tết, Tết, Tết… Tết đến rồi! Xuân nay, dọc theo Quốc lộ 1 từ Phú Tài đến Gò Găng… mật độ mai “đổ” ra đường dày đặc hơn. Trong nắng gắt của ngày hăm ba tháng Chạp, mai bung nở đồng loạt càng rạo rực khách qua đường, rạo rực người trồng mai và cả người bán mai.

Mai nở sớm rực rỡ ở làng mai Háo Đức

Tính thời gian thì tôi chơi mai cũng được xếp cùng thời với ông tổ làng mai Háo Đức- ông Đặng Xuân Lang. Ấy cũng là vào những năm đầu thập kỷ chín mươi của thế kỷ trước. Song sự nghiệp của ông Lang được cả làng mai Háo Đức, rồi cả xã mai Nhơn An, huyện mai An Nhơn, thậm chí là tỉnh mai Bình Định ghi nhận. Và biết đâu chừng, nay mai ông chẳng được hậu thế trồng mai lấy ngày mất của ông làm ngày giỗ tổ làng mai như đã từng có ngày giỗ tổ làng tuồng, giỗ tổ nghề may, giỗ tổ nghề đúc… Còn với tôi, mười lăm năm có lẻ trồng mai, từ nghìn cây giờ còn vài chục vẫn coi như “đồ của nợ”, chỉ mong mỗi năm “đẩy đi” được vài mươi chậu là mừng!

Thế mới biết trồng mai, chơi mai cũng đủ năm- bảy đường. Khi cầm kéo tỉa cành, lúc chèo kéo người mua mai ở chợ hoa xuân; trằn trọc, gặm nhấm nhiều niềm vui, nỗi buồn cùng cây mai với ngần ấy thời gian, xin chia sẻ cùng bạn đọc về cây mai giữa xứ sở mai vào những ngày tưng bừng mai nở này.

* Vẻ đẹp cây mai

Tôi mê cây mai cũng bắt đầu từ những câu thơ của các thi hào thuở trước. “Mai cốt cách, tuyết tinh thần”, rồi thì “Mai là bạn cũ, Hạc là người quen” của Nguyễn Du. “… Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận/Đình tiền tạc dạ nhất chi mai” (Chớ tưởng xuân tàn hoa rụng hết/ Đêm qua sân trước một nhành mai) của Mãn Giác Thiền sư. Hay “Thập tải luân giao cầu cổ kiếm/Nhất sinh đê thủ bái mai hoa” (Người anh hùng có mười năm giao du trong thiên hạ để cầu thanh gươm cổ cùng một đời chỉ biết cúi lạy hoa mai!) của Chu thần – Cao Bá Quát. Quả với câu thơ này, cái sự thanh quý của hoa mai đã được đẩy đến tận cùng, trở thành “tuyên ngôn nghệ thuật” của giới chơi mai đời đời. Và có lẽ vì thế, trước những năm 80 của thế kỷ trước, thú chơi mai thường chỉ dành cho tầng lớp trung lưu. Có người lý giải rằng, nói đến truyền thống chơi mai thì cả nước Việt chỉ có Huế và Bình Định là đáng kể; bởi đây là đất kinh kỳ có nhiều bậc trí giả, phong lưu. Và do vậy, Bình Định vẫn luôn được coi là vùng đất chơi mai sành điệu nhất nước. Dù là dáng trực, dáng huyền hay dáng đổ, cây mai muốn được coi là có giá trị phải bảo đảm những yêu cầu mang tính nguyên tắc về đế, dáng, hoa và chi. Cây mai đẹp phải có gốc to, mạnh mẽ và hình thù cổ quái; dáng phải bảo đảm tính hài hòa; hoa phải kín cánh, có màu vàng nhung thẫm, còn chi thì phải đều và nhỏ dần về ngọn. Dáng và chi có thể nhờ thời gian mà thành, còn đế thì thời gian chỉ mới là điều kiện cần…

Anh Trần Quang Thiện và cây mai đổ ký trên đá.

* Mai thị trường, mai thế…

Khái niệm “mai thị trường” hay “mai thương phẩm” chỉ mới hình thành ở Bình Định chừng 15 năm nay, khi xuất hiện làng mai Háo Đức. Khác với cây mai thế, mai thị trường thường giống nhau về dáng thế do được “nhân bản” hàng loạt. Nếu đặt trên mặt phẳng thì cây mai thị trường có hình chữ chi với biên độ ngắn dần ở phần ngọn và mỗi chỏ đóng một cành. Vài năm gần đây, khi cây mai ở Bình Định đã trở nên phổ biến đến mức “người người trồng mai, nhà nhà trồng mai” thì cây mai thị trường đã lấn lướt cây mai thế và trở nên quen mắt với người chơi mai cả nước. Bây giờ đi bất cứ đâu, người ta cũng dễ dàng nhận ra cây mai Bình Định bởi nét đặc trưng của dáng mai thị trường!

Theo thống kê, xã Nhơn An (An Nhơn) có khoảng hơn 2.500 hộ, với gần 11 ngàn nhân khẩu thì đã có khoảng 1.500 hộ trồng mai chuyên nghiệp, chiếm khoảng 65%. Trong số này, có đến 95% số hộ sống nhờ vào cây mai. Nhiều hộ trồng cả ngàn cây. Năm 2009, cả 6 thôn của xã Nhơn An đều đã đăng ký làng nghề- làng nghề trồng mai- và đã có 3 thôn là Háo Đức, Thanh Liêm, Thuận Thái được công nhận. Quả thật về xã Nhơn An giờ đây sẽ thấy quanh các nhà đều không còn một khoảng trống; nhiều hộ đã tự động biến ruộng lúa thành vườn mai. Mà ở Bình Định không chỉ có xã Nhơn An là có đông người trồng mai… Bởi thế, ông Đặng Xuân Ngữ, một người trồng mai có tiếng ở Háo Đức, ví von: “Nếu căn cứ các tiêu chí của Hội Sinh vật cảnh để phong nghệ nhân thì số nghệ nhân ở Bình Định đã lên cả vạn!”

Lặng lẽ hơn cây mai thị trường, cây mai thế ở Bình Định vẫn lan tỏa trong giới sành chơi. Đặc điểm của mai thế là tuổi tác và nét độc đáo trong dáng thế! Ở TP Quy Nhơn, chơi mai thế đặc sắc và với số lượng nhiều phải kể đến cơ sở bonsai Ruby – Tuấn hay anh Lương Văn Bình ở phường Ngô Mây. Hội chợ Hoa Xuân năm nào, 2 cơ sở này cũng trưng ra bán hàng trăm chậu mai thế. Còn ở An Nhơn người ta lại biết thêm một nghệ nhân mai thế nổi tiếng là anh Trần Quang Thiện. Cơ sở của anh nằm ven Quốc lộ 1 thuộc thôn Cẩm Văn xã Nhơn Hưng. Anh Thiện có lẽ là nghệ nhân đầu tiên ở Bình Định ký cây mai thế lên đá san hô hay chơi mai lũa theo kiểu bán tử bán sinh… Hiện trong vườn nhà anh có cây mai trị giá 170 triệu đồng. Mai thế thường chẳng cây nào giống cây nào và khi nó được xuất bán thì giá trị của nó phải lớn gấp mười, thậm chí gấp trăm lần cây mai thị trường đồng tuổi…

Nguyên đám mai của anh Bình phải trở lại nhà vào ngày 23 tháng Chạp.

Đắt đầm ế chợ

Người trồng mai ngày càng nhiều, sự cạnh tranh càng gay gắt và do vậy cây mai cũng dần mất giá. Anh Nguyễn Quang Liệt (ở thôn Tiên Hòa, xã Nhơn Hưng, An Nhơn), một người bán mai ven đường tâm sự: “Anh thấy đấy, trước từ Phú Tài trở ra chỉ có vài ba đoạn đất trống ven đường Quốc lộ 1 đặt bán mai, giờ gần như suốt con đường, hễ chỗ nào có đất trống là chỗ đó có bán mai. Mà không phải chỉ ở đây. Lên Gia Lai, ra Đà Nẵng, Huế… đi đâu cũng đụng đầu mai Bình Định”.

Năm nay, cây mai mất giá lại còn vì thời tiết! Cái lạnh đầu tháng Chạp đánh lừa người chơi mai, khiến ai cũng lo lặt lá sớm dù là năm nhuận. Trong cái nắng gắt khác thường vào ngày hăm ba tháng Chạp, tôi làm cuộc hành trình theo Quốc lộ 1 từ Quy Nhơn về làng mai Háo Đức. Mai hai bên đường bung nở tưng bừng cứ như là ngày Tết đã đến rồi! Ở phường Nhơn Phú (TP Quy Nhơn), tôi gặp anh Lê Văn Toàn đang trung chuyển 150 cây mai 5 năm tuổi có xuất xứ từ Nhơn Mỹ (An Nhơn) về Hội chợ hoa xuân ở Quy Nhơn. Anh Toàn lắc đầu: “Cứ mỗi sáng phải lặt bỏ cả thùng hoa mai nở. Đưa xuống đây mai còn nụ, mới qua một tuần, cơ bản là nở xong, không biết về đến chợ hoa có còn bán được cây nào”.

Và ngay chỗ bờ tràn ở bến Bầu Sáo (thuộc thôn Thanh Liêm, xã Nhơn An), tình cảnh đám mai của anh Nguyễn Thanh Bình càng tồi tệ hơn. Anh Bình thuê đất ở đây mất 500 ngàn đồng để đưa 200 cây mai từ vườn nhà thôn Cẩm Văn, xã Nhơn Hưng, ra đón bán cho người mua sỉ, nhưng qua một tuần, chưa bán được cây nào, mai đã nở sạch bách. Mới hăm ba tháng Chạp, anh đã phải dùng kéo cắt trụi cành và thuê 2 chiếc ba gác máy chở hoa trở lại nhà. “Cũng mong kiếm được ít tiền để bù công sức đầu tư, nhưng như thế này lại mất thêm 2 triệu tiền thuê đất và chuyên chở đi về”- giọng anh Bình như chùng hẳn.

Với anh Toàn, anh Bình dẫu sao cũng là mai vườn nhà, bán không được thì mang về năm sau. Chứ cứ như anh Huỳnh Đăng Minh (ở Nhơn Hòa, An Nhơn) mới méo mặt. Minh tuyển cả nửa thiên mai 5 năm từ các vườn ở Háo Đức với giá 400 ngàn đồng/chậu những mong đi bán kiếm ít lời tiêu Tết; chẳng ngờ, nắng gắt mai nở đồng loạt phải hạ nửa giá bán vẫn chẳng xong; lại thuê xe đi Hà Nội, ra đến nơi thấy Hà Nội cũng nắng như mình bèn quay xe trở về…

Ở chợ thì ế vậy, nhưng về các vườn mai ở Háo Đức, Thanh Liêm thấy bà con vẫn tươi vui. Gặp ông Lê Văn Điều, thôn trưởng thôn Háo Đức, vừa đi nghiệm thu cổng làng nghề trở về, háo hức khoe: “Mùa mai năm nay, cả thôn thu hoạch được khoảng gần 7 tỉ đồng, hơn năm ngoái nửa tỉ đồng. Dù mai nở sớm nhưng nhờ bà con bán lai rai từ trước khi lặt lá, nên việc mai nở sớm tuy có ảnh hưởng nhưng bà con vẫn có thu. Kỷ lục của thôn năm nay thuộc về ông Bùi Thành Long thu được hơn 500 triệu; anh em Hồ Minh Nhựt, Hồ Minh Nguyệt mỗi người thu được từ 250-270 triệu; Đặng Văn Ngọc thu 200 triệu….”.

Tôi mang niềm háo hức trở về kiểm tra lại vườn mai hơn 60 gốc của mình cũng thấy mai nở “cơ bản là xong”! Năm nay, lần đầu tiên trong 16 năm chơi mai, tôi không phải thức đêm canh mai ở hội hoa xuân. Chẳng biết buồn hay vui?

  • Quang Khanh

Hoài niệm

Tuyết Đào

Em hỏi ta sao không làm thơ nữa
Từ lâu rồi ta quên chuyện văn chương
Từ lâu rồi ,ta khép cửa thiên đường
Thơ lạc lối, khi hồn ta vỡ mộng
.
Những cánh tay đời đong đưa mòn mõi
Vườn nhà ai còn lại giếng nước trong
Soi bóng mới, ta giật mình nhỏ lệ
Trái tim khô, thôi cũng héo hon rồi
.
Hôm nào đó, có về thăm trường cũ
Haí dùm ta một ngọn lá xanh non
Để ta thấy trong ta còn khát vọng
Còn tin yêu như buổi mới vào trường
.
Em hỏi ta , sao cứ hoài da diết
Về một ngôi trường nay đã thay tên
Những học trò cũ,người còn , kẻ mất
Tản mạn trong ta,nỗi nhức nhối vô cùng

Con đã thuộc nhiều câu thơ về Má

Mà sao con viết chẳng nên lời ?

Nhưng bóng hình Người Mẹ đổ xuống cuộc đời

Cứ quẩn quanh mãi trong từng lối chân con bước


Mẹ là hành tinh xa, con vừa tìm được

Rất thân quen, nhưng vẫn rất ngỡ ngàng

Những tình thương con ấp ủ, riêng mang

To lớn quá! Làm sao con ôm xuể ?

Tình Mẹ cho, không cần kể lể

Chỉ lặng thầm, nhưng cao cả xiết bao

Mẹ như nguồn suối trong, nước chảy ngọt ngào

Con hạnh phúc tắm trong vòng tay Mẹ

Những ngày xưa, còn bé

Mẹ nâng niu, ôm ấp tuổi thơ con

Thời gian trôi, tuổi tác Mẹ mỏi mòn

Nhưng tình Mẹ có bao giờ mòn mỏi

Mẹ, người chỉ cho và không cần đòi hỏi

Bao năm dài Mẹ sống thật cô đơn

Chỉ vì con và hạnh phúc của con

Hy sinh cả, Mẹ chẳng hề do dự, đắn đo

Con đã chép bao bài thơ về Mẹ

Sao lời con vẫn vụng dại,  ngây thơ

Chiều nay có bữa cơm ngon

Má đi xa mãi, mình con, một mình

(Nhân ngày tròn năm của Má)

PHAN MINH CHÍNH

Một năm cũ sẽ qua, những buồn vui xếp lại để đón chào một năm mới.Một mùa xuân an lành và thật nhiều hạnh phúc đang đến.Trong giây phút giao thừa thiêng liêng,chắc hẳn bạn có rất nhiều điều muốn gửi gắm đến với những người thân yêu nhất củamình qua những câu chúc đầu năm..

Cuongdequynhon.wordpress.com mong muốn làm một nhịp cầu để bạn có thể chia sẻ những tình cảm,nguyện ước chân thành đến gia đình, bạn bè ở khắp mọi nơi.Cầu mong năm Canh Dần với nhiều niềm vui và hy vọng sẽ đến với tất cả mọi thân hữu và gia quyến của cuongdequynhon.wordpress.com mến yêu.

….

..

Bài viết cũ hơn »